"Làm sao anh biết người ấy thầm có trái tim không già?"
- Jul 29, 2021
- 4 min read
Một buổi chiều random không có gì đặc biệt, nắng đã bắt đầu lên từ hồi 3 giờ, mình ngủ một mạch tới 6 giờ, cảm thấy tim đau quằn quại và mệt mỏi rã rời vì trong mơ nỗi ám ảnh mang tên "Bị người thương phản bội" cứ lặp đi lặp lại, đày ải, dày xéo, xé nát tâm can. Mình nhớ trong mơ vào một phút không chịu nổi nữa, đã gào thét lên một cái rõ to, như thể mọi đau đớn, bùng cháy và diệt vong cùng lúc bùng nổ và đốt cháy, thiêu rụi mọi ngóc ngách ngõ hẹp của thân thể lẫn tâm trí. (Và không biết mình có thực sự đã thét lên trong lúc ngủ không mà khi tỉnh lại cổ họng khô khóc buốt rát như vừa bị cào rách bằng bộ móng sắc nhọn).
Mình mở Facebook check theo thói quen. Memories nhắc mình nhớ ngày này 5 năm trước, một sáng có mưa ở Sài Gòn, mình chui vào The Royal Tea House ngồi viết cái note về Cory và cuộc gặp gỡ định mệnh tháng Năm. Lúc ấy The Royal Tea House còn có mặt bằng ở đường Phạm Ngọc Thạch, đối diện Nhà Văn Hoá Thanh Niên. Đó là cái góc trú ẩn an toàn cho tim gan và những ngày bão lòng cuộn lên sôi sục. Hầu như tuần nào mình cũng hay trốn ở đó làm mấy chuyện linh tinh. Mình thích mấy buổi chiều thứ 7 đi từ quán qua bên The Box Market ở NVHTN shopping mấy chiếc váy baby doll tầm hai ba trăm ngàn mà kiểu gì mình cũng thấy mình đẹp khi khoác nó lên người. Sau này mình buồn mãi vì quán không trụ được, và The Box Market cũng không còn bán mấy chiếc baby doll huyền thoại nữa, hoặc vì mình đã quá lớn để mặc baby doll.
Cái note 5 năm mình viết chủ yếu cho Mai đọc. Đã hơn 4 năm mình và Mai không còn là bạn. Đôi lúc kí ức ngắn ngủi về hai đứa có khiến mình đau.

Ảnh: Cory - tháng Năm năm 2016 - buổi thứ nhì gặp chàng
Mình nghĩ Facebook Memories là loại chức năng quý báu nhất mà Mark Zuckerberg và lực lượng kĩ sư hùng hậu của anh từng phát minh. Nó không chỉ nhắc lại ngày này vào những năm trước mình đã làm trò ngu ngốc gì trên mạng xã hội. Nó còn nhắc mình nhớ mình đã từng có một cuộc đời như thế nào vào những thời điểm như vậy (trong trường hợp mình thực sự quên mình đã sống những cuộc đời như thế). Trẻ lại thật ra cũng không để làm gì cả, vì vốn dĩ những chuyện đã sai ngày ấy nếu có quay về chắc chắn cũng sẽ không sửa. Nhưng đôi lúc mình cho rằng loài người cần nhớ họ từng "trẻ" vì cái sự "nhớ là mình từng trẻ" ấy - ở một giây tiến thoái lưỡng nan nào đó của hiện tại - có khả năng kìm hãm một cuộc sống đang trượt dốc không phanh và bình ổn những hỗn loạn cực đoan bên trong một tâm hồn héo úa.
Bây giờ Facebook đóng hẳn chức năng viết note. Kể từ dạo đó mình chẳng tha thiết sáng tác nữa. Bắt đầu cảm thấy việc viết lách quá sức khó khăn. Không còn nhớ ngày xưa bằng một khả năng thần kì nào mà mình có thể viết tràn lan đến thế, đa phần đều rất hay. Một trong những câu rất hay mình đề trong note là "Làm sao anh biết người ấy thầm có trái tim không già?" - vốn là trích ra từ một bài hát mình không biết tựa, nghe được trong một liên khúc sôi động hồi còn mê đắm mê đuối các chương trình Paris By Night. Làm sao ngày đó có nhiều bài hay đến thế, và làm sao mình lại nghe nhiều đến mức thuộc được những câu hay đến thế, mình cũng không nhớ.
Chắc trái tim mình già thật. Bởi vì nó quên kha khá thứ rồi. Quên cách nhảy múa tưng tưng trong lồng ngực mỗi khi nghe được một bài hát có giai điệu hay ho, ca từ đúng gu. Quên cách thi ca hoá một thứ kỉ niệm chứa chan. Quên cách phải khóc lóc vào những dòng văn tủn mủn. Quên cách đập rộn ràng vì yêu. Quên là nó từng "trẻ". Và chuyện tim mình cứ không nhớ được lắm thứ đến thế làm mình lắm lúc thấy như mình đã chết thật rồi vậy.
Nhưng mình ước giá bây giờ có ai nói mình nghe là mình cũng có một trái tim không già. Một lúc nào đó sẽ lại yêu, sẽ lại rộn ràng reo vui, sẽ thấy trước mắt nhiều mơ mộng và thi vị, như cái cách mà nó đã từng ở cái thuở 20, 21. Như cái lúc đã gặp Cory và không một giây nào trong cuộc đời kể từ khoảnh khắc ấy mà không nghĩ về chàng với tất cả những gì thơ nhất trong hành tinh này gộp lại. Và như những lời mình còn nhớ trong bài hát có cái câu "Làm sao anh biết người ấy thầm có trái tim không già" này
"Có mối tình thơ mộng, với tới trời cao rộng
Em cô đơn trăng sao, yêu đương thầm kín
Có tiếng cười êm đềm đánh rớt nụ hoa mềm
Khi đang yêu đừng trách con tim bỏ quên.
Làm sao anh biết người ấy thầm có trái tim không già
Mà tình trong trắng, mải miết buông lơi đôi cánh tay ngà
Để rồi cơn gió thoảng vương mắt em lệ úa
Trái tim dại khờ, thôi đừng khóc than vu vơ"




Comments